Thư Đức Giám quản – ngày 14 tháng 6 năm 2026

Đức Giám quản của Opus Dei mời gọi chúng ta đi sâu vào đức khó nghèo, như một con đường dẫn đến sự tự do nội tâm, lòng mến Chúa và hoa trái tông đồ.

Các con thân mến, nguyện xin Chúa Giêsu thương gìn giữ các con!

Trong sứ điệp này, cha muốn mời gọi các con đi sâu vào một vài khía cạnh của đức khó nghèo, nhờ đó hương thơm của Chúa Kitô (bonus odor Christi) mà Thánh Phaolô nói đến được lan tỏa (x. 2 Cr 2,15).

Thánh Josemaría thường xuyên nhắc đến nhân đức này, không chỉ như một sự từ bỏ bên ngoài, mà còn là biểu hiện của tình yêu mà Chúa Kitô đã dạy chúng ta, là tiếng lòng của một tâm hồn khao khát thuộc trọn về Thiên Chúa. Chúa Kitô đã chọn sinh ra nghèo khó, sống nghèo khó và chết nghèo khó; đồng thời, Người cũng thể hiện mình theo cách thức phù hợp với những hoàn cảnh và con người khác nhau. Con Thiên Chúa, dù có thể sở hữu mọi sự, đã chọn con đường khiêm hạ và tự hủy (x. Pl 2,6-8). Chính trong sự nghèo khó ấy, chúng ta thấy tỏ lộ vẻ đẹp của một trái tim tự do và hoàn toàn mở ra trước thánh ý của Thiên Chúa Cha.

Các thánh, theo nhiều cách khác nhau, đều làm chứng cho thực tại ấy. Các ngài khám phá ra trong sự nghèo khó không phải một mất mát, nhưng là sự viên mãn. Vì linh hồn khi tự giải thoát mình khỏi những dính bén lệch lạc sẽ bắt đầu trải nghiệm một sự tự do mới: sự tự do của tình yêu. “Với ước ao có Thiên Chúa làm bạn đồng hành trên cuộc lữ hành của chúng ta, của cải vật chất trở nên tương đối, vì chúng ta khám phá ra kho tàng đích thực mà chúng ta thực sự cần.” (Đức Lêô XIV, Thông điệp ngày 16 tháng 11 năm 2025)

Những biểu hiện cụ thể của đức khó nghèo có thể phụ thuộc vào nhiều hoàn cảnh khác nhau. Điều cần thiết hoặc hoàn toàn phù hợp với người này có thể là dư thừa đối với người khác; điều cần thiết cho một người trong một hoàn cảnh nhất định có thể không còn là như vậy trong hoàn cảnh khác. Hơn nữa, ngoại trừ những trường hợp rõ ràng, việc phân biệt – lúc này và ở đây – giữa điều gì là cần thiết, phù hợp hay dư thừa, đòi hỏi nhiều hơn một tiêu chí bên ngoài: nó đòi hỏi một lương tâm được giáo dục kỹ lưỡng, sự khôn ngoan, và ý muốn chân thành sống đức khó nghèo, bao gồm cả việc biết tìm kiếm lời khuyên khi chưa rõ liệu một khoản chi hoặc một quyết định có thực sự phù hợp hay không.

Khi nhân đức, tinh thần khó nghèo thực sự bén rễ trong cuộc sống, trái tim chúng ta sẽ trở nên tự do, và với ơn Chúa, nó sẽ dễ dàng vút bay lên tầng chiêm niệm. Linh hồn chúng ta sẽ học cách sẵn sàng nhận ra những tác động dịu dàng và tinh tế của Thánh Thần. Và rồi, giữa công việc thường nhật, chúng ta bắt đầu sống với sự bình an và niềm vui mà thế gian không thể ban tặng (x. Ga 14,27). Đó là niềm vui thầm lặng vì biết rằng tình yêu Thiên Chúa đang cư ngụ trong trái tim ta – một tình yêu dám bước vào ngay cả trong những yếu đuối của ta, chiếu sáng chúng, và dần biến đổi ta từ bên trong, dẫn ta đến chỗ nên đồng hình đồng dạng với Đức Kitô.

Mặt khác, chúng ta không thể phớt lờ kiểu suy nghĩ đang lan rộng ở nhiều nơi, đồng hóa hạnh phúc với sự sung túc vật chất và khoái lạc. Đứng trước thực tại này, chúng ta biết rõ rằng ơn gọi của chúng ta không phải là trốn chạy khỏi thế gian, mà là yêu mến thế gian và giúp biến đổi thế gian từ bên trong. Nhưng để đạt được điều này, như Thánh Josemaría đã nói, chúng ta cần phải là những tâm hồn chiêm niệm: “Mục đích của ơn gọi thiêng liêng này rất cụ thể: các con hãy có mặt tại mọi giao lộ của thế giới này, trong khi để bản thân mình chìm sâu trong Thiên Chúa.” (Đối thoại với Chúa, số 20).

Nhờ đó, chúng ta có thể trở thành “đất tốt” mà Chúa Giêsu nói đến trong dụ ngôn người gieo giống, để cho lời Thiên Chúa sinh hoa kết quả tốt đẹp trong cuộc sống chúng ta: một sự tự do nội tâm lớn hơn, một niềm vui sâu sắc và vững bền hơn, một lòng tin tưởng chân thành hơn vào Thiên Chúa, và một sự quan tâm đích thực hơn đối với nhu cầu của tha nhân. Nhưng nếu hạt giống bị bao vây bởi gai góc – tức là bởi những lo lắng vật chất thái quá và việc tìm kiếm sự giàu sang – nó sẽ bị bóp nghẹt: người ấy sẽ đánh mất tự do nội tâm, trở nên kém sẵn sàng cho Thiên Chúa và tha nhân, và kết thúc bằng cách đặt hy vọng vào những bảo đảm không thể thỏa mãn trái tim mình.

Chúng ta hãy kiên quyết chiến đấu, cả trong những việc lớn lao lẫn nhỏ bé, để ngăn chặn nền văn hóa vật chất đang bóp nghẹt mảnh đất tâm hồn và những nơi chúng ta sinh sống (x. Mt 13,22). Khi đức khó nghèo bị lãng quên, khát vọng giúp tình yêu Thiên Chúa bén rễ nơi các linh hồn khác chắc chắn sẽ phai nhạt. Về khía cạnh này, Thánh Josemaría đã liên kết trực tiếp nhân đức này với lòng nhiệt thành tông đồ: “Hãy gỡ mình khỏi của cải thế gian. Hãy yêu mến và thực hành tinh thần khó nghèo: bằng lòng với những gì cho phép bạn sống một cuộc sống đúng mực và đơn sơ. Nếu không, bạn chẳng bao giờ nên người tông đồ.” (Con Đường, số 631)

Việc thiếu lòng nhiệt thành tông đồ thường phản ánh một cuộc sống mềm yếu do những bù đắp vật chất vốn làm lu mờ linh hồn. Cùng với Cha Thánh (Đấng mà chúng ta sẽ mừng lễ trong tháng này), cha xin mỗi người chúng ta, nếu cần thiết, hãy tiến thêm một bước nữa trong khía cạnh hoán cải này. Chắc chắn, điều này sẽ mang lại một tình yêu tinh tế hơn dành cho Chúa và giúp chúng ta mang Người đến với thế giới cách hiệu quả hơn.

Chúng ta hãy đặt ước nguyện này vào đôi tay Mẹ chúng ta, để Mẹ dạy chúng ta luôn tái khám phá vẻ đẹp của một cuộc sống khó nghèo, hoàn toàn tận hiến cho tình yêu Thiên Chúa.

Chúng ta hãy hiệp thông chặt chẽ trong lời cầu nguyện cho Đức Thánh Cha và các ý nguyện của ngài, cụ thể là cho việc phổ biến thông điệp đầu tiên của ngài và cho hoa trái của chuyến tông du đến Tây Ban Nha.

Cha chúc lành cho các con với tất cả lòng thương mến.

Roma, 14 tháng 6 năm 2026