Tháng Giêng năm 2002, trong lúc đảm nhiệm chức vụ Chủ tịch Hội đồng Giáo hoàng về Công lý và Hòa bình, Đức Hồng y Tổng Giám mục Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận đã tham dự Hội nghị quốc tế mang tên “Sự Vĩ đại của Đời sống Thường nhật” được tổ chức nhân kỷ niệm bách chu niên ngày sinh của Thánh Josemaría Escrivá.
Dưới đây là những phát biểu của Đức Hồng y Phanxicô Xaviê vào dịp đó:
Thế giới đương đại, dù tràn đầy hy vọng, nhưng đồng thời cũng mang lại những thách đố và các vấn đề cấp bách, đòi buộc người Kitô hữu phải có những câu trả lời thuyết phục. Bởi lẽ — chúng ta không bao giờ được quên điều này — Đức Kitô là bình an của chúng ta.
Người Kitô hữu, với ánh nhìn hướng về quê trời, không hề quay lưng lại với vận mệnh của quê hương trần thế, bởi vì đây chính là nơi chúng ta chuẩn bị chính mình, bằng một đức tin sống động và được hiện thực hóa qua việc theo đuổi hòa bình và công lý, để hưởng nếm sự Bình An vĩnh cửu và nền Công Lý thiêng liêng, vốn đồng nhất với Lòng Thương Xót và Tình Yêu của Thiên Chúa.
Sự hiện diện tích cực của người Kitô hữu trong xã hội phải biến những hy vọng của thế giới hôm nay thành những thực tại tươi đẹp của tình yêu và phục vụ, và đưa ra câu trả lời chắc chắn và đúng đắn cho các vấn đề và thách đố của thời đại chúng ta. Người Kitô hữu được mời gọi trở thành những người xây dựng hòa bình và công lý, hay như lời của Đấng Sáng lập Opus Dei, trở thành những “người gieo rắc bình an và niềm vui.” Suốt cuộc đời mình, bằng gương sáng và giáo huấn, cha Josemaría Escrivá đã gieo rắc công lý, hòa bình và tình yêu một cách hiệu quả. Việc gieo mầm đầy hoa trái ấy vẫn tiếp tục đến hôm nay, luôn sống động và tích cực, trong tinh thần tông đồ của các con cái thiêng liêng của ngài và trong nhiều sáng kiến xã hội mà ngài đã trực tiếp thúc đẩy hoặc truyền cảm hứng.
Trọng tâm trong thông điệp của ngài tập trung vào việc thánh hóa đời sống bình thường qua công việc hằng ngày. Và ở đâu, nếu không phải trong đời sống thường nhật, là nơi chúng ta có thể xây dựng một thế giới hòa bình và công lý? Chính trong mái ấm gia đình, nơi trường học, tại các cơ quan công quyền, trong các doanh nghiệp, hoặc trên những cánh đồng mà người Kitô hữu phải làm chứng cho niềm tin của mình và trở thành những người gieo rắc bình an và niềm vui đích thực, như — một lần nữa — Đấng Sáng lập Opus Dei thường nói. Chính đó là nơi mà thế giới cần được hun đúc theo cách thức của Chúa Kitô: trong đời sống hằng ngày, trong các mối tương quan xã hội, với sự tự do của con cái Thiên Chúa.
“Thế giới đang chờ đợi chúng ta. Đúng vậy! Chúng ta yêu mến thế giới này một cách say mê vì Thiên Chúa đã dạy chúng ta như vậy: Sic Deus dilexit mundum... — Thiên Chúa quá yêu thương thế gian. Chúng ta yêu mến thế gian, vì đó là nơi chúng ta chiến đấu trong cuộc chiến bác ái đẹp đẽ nhất, để mọi người có thể tìm thấy sự bình an mà Đức Kitô đã đến để thiết lập.” (Luống Cày, số 290)
Tôi biết rằng cha Josemaría Escrivá từng mong muốn Sách Giáo lý Kitô giáo bao gồm cả những tham chiếu về trách nhiệm xã hội và chính trị của người Kitô hữu giữa cộng đồng dân sự, để người Công giáo có thể được đào luyện từ thuở nhỏ về sự nhất quán trong đời sống: một Kitô hữu tốt cũng phải là một công dân tốt. Mong muốn của ngài đã thành hiện thực: Sách Giáo lý của Hội Thánh Công giáo hiện hành đã dành chương hai của phần thứ ba cho chủ đề này. Ở đó, chúng ta đọc thấy:
“ ‘Tham gia’ là sự dấn thân tự nguyện và quảng đại của cá nhân vào những giao dịch xã hội. Tất cả mọi người, tùy theo địa vị và vai trò của mình, phải tham gia vào việc mưu cầu công ích. Bổn phận này gắn với phẩm giá của nhân vị.” (số 1913)
“Trước hết, sự tham gia được thể hiện bằng cách đảm nhận các nhiệm vụ thuộc trách nhiệm cá nhân: khi quan tâm chăm sóc gia đình mình, khi làm việc với lương tâm, là con người tham gia mưu cầu lợi ích cho tha nhân và xã hội.” (số 1914)
Sứ mạng tông đồ Kitô giáo của chúng ta, theo giáo huấn của cha Josemaría Escrivá, đòi hỏi sự tham gia mang tính xã hội và trách nhiệm cá nhân. Nguyện xin Thiên Chúa, nhờ lời chuyển cầu của Đức Trinh Nữ Maria và cha Josemaría Escrivá, ban cho Kitô hữu chúng ta thực sự trở nên những người xây dựng hòa bình và công lý dựa trên sự tha thứ, hay nói như lời của Đấng Sáng lập Opus Dei, trở nên những người gieo rắc bình an và niềm vui.
Và tôi hy vọng rằng những người gieo rắc bình an và niềm vui ấy, với hơi thở của Chúa Thánh Thần, cũng sẽ chạm đến vùng Viễn Đông của chúng tôi, đến Việt Nam.
